Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Khám phá “tứ linh” du lịch đồng bằng sông Cửu Long

Mệnh danh là tứ linh của miệt vườn, cồn Long - Lân - Quy - Phụng tạo nên một bức tranh sông nước quyến rũ trên dòng sông Tiền thơ mộng. Nơi đây đã trở thành điểm đến hấp dẫn du khách trong hành trình khám phá miền Tây.
Cùng nằm giữa sông Tiền, nhưng cồn Long và cồn Lân thuộc thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang, trong khi cồn Quy và cồn Phụng thuộc xã Tân Thạch, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre. Từ thành phố Hồ Chí Minh, đi 70km theo hướng quốc lộ 1A, du khách sẽ đặt chân đến cây cầu dây văng lớn thứ 3 của đồng bằng sông Cửu Long nối liền hai tỉnh Tiền Giang và Bến Tre mang tên Rạch Miễu.
Cau-Tach-Mieu-1375685710_500x0.jpg
Cây cầu Rạch Miễu nối liền hai tỉnh Tiền Giang và Bến Tre. Ảnh: dulichbentre
Từ đây nhìn về phía Đông, bạn sẽ bất ngờ trước bát ngát của một vùng sông nước xuất hiện ngay trước mắt. Đó là hình ảnh của “tứ linh” với 4 cồn Long, Lân, Quy, Phụng cùng nổi trên sông. Nếu cồn Lân, cồn Phụng ở thế đối xứng “long chầu” trong cung đình thì cồn Quy, cồn Long lại nên thơ, hiền hòa như con nước miền Tây.
Để bắt đầu chuyến hành trình khám phá “tứ linh”, bạn phải thuê tàu ở bến Mỹ Tho hoặc xã An Khánh, huyện Châu Thành, Bến Tre. Nếu đi từ Hồ Chí Minh, việc thuê tàu ở bến Mỹ Tho trên đường 30/4 sẽ tiện hơn cho bạn. Giá vé tour ghép là 80.000, nếu muốn đi riêng, giá trọn gói là 300.000 – 350.000 đồng. Bạn nên tham quan một vòng 4 cồn trước rồi từ từ quyết định tập trung tại một cồn để ăn uống hay nghỉ ngơi, thư giãn.
dulichconphung-Hiephoiduabentre-13756857
Khám phá vùng đất miệt vườn đi bằng thuyền là thú nhất. Ảnh: hiephoiduabentre
Trong tứ linh, cồn Long là nơi chuyên nuôi thủy sản trên bè và sửa chữa ghe tàu vì gần cảng cá Mỹ Tho. Ngoài ra, những vườn cây trái xum xuê cũng là đặc điểm dễ nhận thấy của cồn Long. Tuy không nổi bật như 3 cồn còn lại nhưng khi đến với Cồn Long du khách được thỏa sức thưởng thức những đặc sản nổi tiếng từ sầu riêng, chôm chôm, sơ-ri cho tới ổi không hạt, cam, xoài, vú sữa.
Cồn Lân hay còn gọi là Thới Sơn, là cồn lớn nhất trong số 4 cồn trên sông Tiền. Nơi đây ghi dấu trong lòng du khách với những con rạch nhỏ quanh co, uốn lượn theo thế đất đai hai bên phủ đầy bần, dừa nước. Cùng với đó là hình ảnh dịu hiền của người con gái trong chiếc áo bà ba, nón lá che nghiêng, chèo thuyền điệu nghệ... tất cả tạo nên vẻ đẹp hấp dẫn riêng có của vùng sông nước miền Tây nói chung và cồn Lân nói riêng.
Trái ngược với cồn Lân, cồn Quy là cồn nhỏ nhất thuộc Bến Tre. Điểm thích thú ở cồn Qui là đến nay nơi đây vẫn còn giữ nét hoang sơ với nhiều vườn cây ăn trái lâu năm, được trồng theo hàng, theo lối, nên nhìn rất thông thoáng và đẹp mắt. Dưới những tán cây, du khách nằm thư giãn trên những chiếc võng đu đưa cùng làn gió.
tourdulich-1375685711_500x0.jpg
Những vườn cây trái trĩu quả luôn là điểm đến yêu thích của nhiều du khách. Ảnh: tourdulich
Cuối cùng là cồn Phụng – điểm đến hấp dẫn nhất trong hành trình khám phá tứ linh. Cồn còn có tên gọi khác là Tân Vinh, nổi giữa sông Tiền như một ốc đảo xanh mời gọi du khách. Đến đây bạn sẽ được chiêm ngưỡng những kiến trúc thờ tự độc đáo của Đạo Dừa Nguyễn Thành Nam còn lưu lại như sân Rồng, tháp Hòa Bình và khám phá nét đặc sắc của nghề truyền thống làm kẹo dừa, bánh tráng đặc trưng của Bến Tre.
Hành trình khám phá tứ linh thường không mất quá một ngày. Tuy nhiên nếu có thời gian, trải nghiệm các cồn sông Tiền vào một đêm trăng sáng chắc chắn là một điều thú vị. Du khách có thể xuống thuyền thưởng ngoạn cái bồng bềnh cùng sóng nước, ngắm trăng tỏa sáng trên sông và giao lưu đàn ca tài tử với người dân địa phương trong khoảng không gian, cảnh sắc hữu tình.
Kim Anh

Búng Bình Thiên mùa nước nổi lại về

Búng Bình Thiên là một trong những hồ nước ngọt lớn nhất của Tây Nam Bộ nằm gần biên giới Campuchia, thông với sông Bình Di (An Phú, An Giang).
Để đến Búng Bình Thiên, bạn có thể đi theo hướng từ trung tâm thị xã Châu Đốc, qua cầu Cồn Tiên, theo tỉnh lộ 956 đến thị trấn An Phú, từ đây đi tiếp về cửa khẩu Khánh Bình, đến ngã tư Quốc Thái, rẽ trái đi tiếp độ 2 km là tới Búng Bình Thiên.
Truyền thuyết kể rằng, một viên tướng nhà Tây Sơn là Võ Văn đã chọn vùng đất này làm căn cứ để tích trữ lương thực, thao luyện binh sĩ. Vào một mùa khô hạn,  ông lập đàn làm lễ tế cáo trời - đất, xin ban cho nguồn nước. Khấn vái xong, ông rút gươm đâm thẳng xuống lòng đất trũng.
Lạ thay, khi lưỡi gươm vừa cắm xuống mặt đất thì một dòng nước ngọt trong vắt phun lên rất cao. Theo thời gian, nước tràn ngập thành hồ như ngày nay. Dân gọi là Búng Bình Thiên (Hồ nước trời). Búng theo tiếng địa phương có nghĩa hồ hay đầm, bình là do mặt nước trong búng lúc nào cũng êm ả, còn thiên có nghĩa là trời.
Bung-Binh-Thien-9847-1383710456.jpg
Búng Bình Thiên hay còn gọi là hồ Nước Trời nằm giữa 3 xã biên giới Khánh Bình, Khánh An và Nhơn Hội.
Búng có 2 hồ gọi là Búng Lớn và Búng nhỏ. Búng Bình Thiên Lớn có diện tích mặt nước là 193 ha, Búng Bình Thiên Nhỏ khoảng 10 ha, độ sâu trung bình khoảng 5 m. Tháng 8 hàng năm, dòng sông Me Kong cuồn cuộn đổ nước từ Campuchia vào Việt Nam tạo thành những cơn lũ đầu nguồn sông Tiền, sông Hậu. Nước lũ tràn bờ, chảy vào làm 2 hồ hòa làm một, chìm ngập trong biển nước mênh mông, mặt hồ phủ kín sen, súng, lục bình.
Hồ trong vắt, chỉ dâng lên và hạ xuống chứ không chảy. Miệng Búng thông với nhánh sông Bình Di, nhưng dòng nước đỏ ngầu phù sa ấy chỉ cần chạm đến cái miệng hồ kỳ lạ này thì lại trở nên xanh biếc và trong lành. Dường như ở đây không có cơ chế thu và chia nước với nhánh sông Cửu Long. Đường phân thủy trong, đục này được nhìn thấy rất rõ vào mùa nước nổi. Điều này làm cho Búng Bình Thiên trở thành một trong những hồ nước có hiện tượng thiên nhiên kỳ thú trên thế giới.
BBT2-6734-1383710456.jpg
Giữa mênh mông biển nước ấy là những chiếc thuyền của ngư dân cần mẫn ngày đêm giăng câu, buông lưới kiếm sống.
Cộng đồng người Chăm theo đạo Hồi (Chăm islam) sống tập trung quanh Búng  vẫn giữ được nguyên vẹn sự riêng biệt, độc đáo trong văn hóa tín ngưỡng và đời sống hàng ngày như thuở xa xưa, cũng là một điểm đặc biệt hấp dẫn du khách. Thánh đường Mas Jid Khoy Ri Yah với mái vòm hình củ tỏi sát bên búng Bình Thiên mỗi ngày đều nhộp nhịp con chiên lui tới cầu nguyện.
Đến đây, bạn có thể thuê một chiếc thuyền dạo chơi trên hồ trong mùa nước nổi, ngắm nhìn những cụm hoa điên điển khoe sắc hay lang thang dọc các xóm Chăm để ngắm những ngôi nhà gỗ cổ. Ánh mắt to tròn duyên dáng với áo váy dài và khăn thêu của những cô gái Chăm hiền lành, trẻ thơ vui đùa trên đường làng, hồ nước trong lành xanh mát, tất cả hòa quyện khiến du khách cảm thấy Búng Bình Thiên thật huyền ảo mà quá đỗi thanh bình và gần gũi.
BBT-3-1240-1383710456.jpg
Búng Bình Thiên có độ sâu trung bình khoảng 5 m, diện tích mặt nước vào mùa nước cạn khoảng 200 ha, vào mùa nước nổi lên đến 900 ha, đặc biệt không bao giờ cạn.
Bài và ảnh: Duyên Mới

Những con phố độc đáo ở Sài Gòn

Bạn có thể tìm cho mình một món đồ cổ ưa thích trên đường Lê Công Kiều (quận 1), hoặc lạc vào thế giới sách cũ trên đường Trần Nhân Tôn (quận 5).
Tuy không có 36 phố phường với những mặt hàng kinh doanh đặc trưng như ở Hà Nội, nhưng ở Sài Gòn đâu đó vẫn có những con đường, góc phố mà mỗi khi nhắc đến, người ta nghĩ ngay đến những cửa hiệu san sát với mặt hàng kinh doanh giống nhau.
1. Phố đồ cổ
pho-do-co-8272-1385359135.jpg
Phố đồ cồ Lê Công Kiều thường thu hút đông du khách đến tham quan và mua sắm. Ảnh: Tiêu Phong.
Chỉ ngắn chừng 200 m nhưng đường Lê Công Kiều (quận 1) lại chứa đựng trong lòng nó cả kho tàng lịch sử văn hóa của dân tộc được tái hiện qua những món đồ cổ. Đến đây, bạn như lạc vào một thế giới đồ cổ với đủ vật dụng lớn nhỏ bày san sát nhau, có cửa hiệu còn bày tràn ra cả vỉa hè. Những tờ tiền giấy Đông Dương, tiền xu thời Lý, Trần..., những chiếc liễn, bình gốm thời nhà Nguyễn, nhà Thanh... là những gì bạn có thể nhìn thấy.
Ngoài ra, còn vô số vật dụng làm bằng đồng như tượng Phật, tượng thần Shiva với đủ kích cỡ lớn nhỏ... Bạn cũng bắt gặp những bộ tem cổ, bộ dao nĩa làm bằng bạc... được bài trí ngay ngắn trong tủ kiếng. Không ai biết con phố này hình thành từ khi nào, chỉ biết nó đã và đang trở thành địa chỉ quen thuộc không chỉ đối với những người thích sưu tầm đổ cổ, mà còn là địa điểm tham quan không thể bỏ qua của du khách khi đến Sài Gòn.
2. Phố Đông y
Vừa đi đến đầu đường Hải Thượng Lãn Ông (quận 5) là bạn đã nghe hương thơm đặc trưng của các loại thuốc Bắc, thuốc Nam... Đây là khu phố tập trung rất nhiều người Hoa sinh sống với mặt hàng kinh doanh chính là thuốc Bắc. Ở đây có đủ loại từ nguyên liệu chưa chế biến được chứa đựng trong những chiếc bao to lớn chất thành đống trước cửa hiệu, hay các loại thuốc đã được bào chế, phân loại thành cao; đơn; hoàn; tán... Khi màn đêm buông xuống, cả con phố trở nên lung linh nhờ ánh sáng phát ra từ những chiếc đèn lồng mang đậm nét văn hóa Trung Hoa.
3. Phố đàn
pho-dan-2793-1385359136.jpg
Bạn có thể tìm thấy bất ky loại nhạc cụ nào ở phố đàn Nguyễn Thiện Thuật. Ảnh: Tiêu Phong.
Với những tín đồ của âm nhạc, đoạn đường Nguyễn Thiện Thuật (quận 3) là địa chỉ quen thuộc nếu muốn tìm mua một loại nhạc cụ nào đấy. Đến đây, bạn như lạc vào thế giới của âm nhạc với đủ loại đàn như guitar, đàn tranh, đàn bầu, violon... cho đến sáo, tiêu, harmonica.... Không chỉ bán các nhạc cụ có sẵn, các cửa hiệu ở đây còn nhận sản xuất nhạc cụ theo ý thích của khách hàng.
4. Phố sách cũ
pho-sach-cu-6054-1385359136.jpg
Một cửa hiệu ngập tràn sách cũ trên đường Trần Nhân Tôn. Ảnh: Tiêu Phong.
Những tác phẩm văn học nổi tiếng thế giới, các loại sách, báo, tạp chí hay bộ truyện tranh gắn liền với tuổi thơ của mỗi người như Doraemon; Siêu quậy Teppi; 7 viên ngọc rồng... đều có trong các cửa hiệu sách cũ ở đây. Ban đầu chỉ là một cửa hàng mua bán truyện tranh cũ, dần dà đường Trần Nhân Tôn (quận 5) trở thành địa điểm mua bán, trao đổi sách cũ nổi tiếng nhất Sài Gòn.
Khách của các cửa hàng này thường là người yêu sách, muốn tìm kiếm một tác phẩm nào đó của ngày xưa mà giờ đã không còn tái bản. Nên bạn đừng ngạc nhiên khi bắt gặp hình ảnh một người khách mất cả ngày trời lang thang trong các cửa hiệu với mong muốn duy nhất là tìm thấy cuốn sách mình ưa thích đang nằm đâu đó giữa hàng triệu cuốn sách ở đây. Giá các loại sách ở đây cũng vô chừng, có loại rẻ như cho, nhưng có quyển mắc hơn giá bìa, thậm chí có bộ sách lên đến vài triệu đồng. 
Tiêu Phong

Những con phố độc đáo ở Sài Gòn

Bạn có thể tìm cho mình một món đồ cổ ưa thích trên đường Lê Công Kiều (quận 1), hoặc lạc vào thế giới sách cũ trên đường Trần Nhân Tôn (quận 5).
Tuy không có 36 phố phường với những mặt hàng kinh doanh đặc trưng như ở Hà Nội, nhưng ở Sài Gòn đâu đó vẫn có những con đường, góc phố mà mỗi khi nhắc đến, người ta nghĩ ngay đến những cửa hiệu san sát với mặt hàng kinh doanh giống nhau.
1. Phố đồ cổ
pho-do-co-8272-1385359135.jpg
Phố đồ cồ Lê Công Kiều thường thu hút đông du khách đến tham quan và mua sắm. Ảnh: Tiêu Phong.
Chỉ ngắn chừng 200 m nhưng đường Lê Công Kiều (quận 1) lại chứa đựng trong lòng nó cả kho tàng lịch sử văn hóa của dân tộc được tái hiện qua những món đồ cổ. Đến đây, bạn như lạc vào một thế giới đồ cổ với đủ vật dụng lớn nhỏ bày san sát nhau, có cửa hiệu còn bày tràn ra cả vỉa hè. Những tờ tiền giấy Đông Dương, tiền xu thời Lý, Trần..., những chiếc liễn, bình gốm thời nhà Nguyễn, nhà Thanh... là những gì bạn có thể nhìn thấy.
Ngoài ra, còn vô số vật dụng làm bằng đồng như tượng Phật, tượng thần Shiva với đủ kích cỡ lớn nhỏ... Bạn cũng bắt gặp những bộ tem cổ, bộ dao nĩa làm bằng bạc... được bài trí ngay ngắn trong tủ kiếng. Không ai biết con phố này hình thành từ khi nào, chỉ biết nó đã và đang trở thành địa chỉ quen thuộc không chỉ đối với những người thích sưu tầm đổ cổ, mà còn là địa điểm tham quan không thể bỏ qua của du khách khi đến Sài Gòn.
2. Phố Đông y
Vừa đi đến đầu đường Hải Thượng Lãn Ông (quận 5) là bạn đã nghe hương thơm đặc trưng của các loại thuốc Bắc, thuốc Nam... Đây là khu phố tập trung rất nhiều người Hoa sinh sống với mặt hàng kinh doanh chính là thuốc Bắc. Ở đây có đủ loại từ nguyên liệu chưa chế biến được chứa đựng trong những chiếc bao to lớn chất thành đống trước cửa hiệu, hay các loại thuốc đã được bào chế, phân loại thành cao; đơn; hoàn; tán... Khi màn đêm buông xuống, cả con phố trở nên lung linh nhờ ánh sáng phát ra từ những chiếc đèn lồng mang đậm nét văn hóa Trung Hoa.
3. Phố đàn
pho-dan-2793-1385359136.jpg
Bạn có thể tìm thấy bất ky loại nhạc cụ nào ở phố đàn Nguyễn Thiện Thuật. Ảnh: Tiêu Phong.
Với những tín đồ của âm nhạc, đoạn đường Nguyễn Thiện Thuật (quận 3) là địa chỉ quen thuộc nếu muốn tìm mua một loại nhạc cụ nào đấy. Đến đây, bạn như lạc vào thế giới của âm nhạc với đủ loại đàn như guitar, đàn tranh, đàn bầu, violon... cho đến sáo, tiêu, harmonica.... Không chỉ bán các nhạc cụ có sẵn, các cửa hiệu ở đây còn nhận sản xuất nhạc cụ theo ý thích của khách hàng.
4. Phố sách cũ
pho-sach-cu-6054-1385359136.jpg
Một cửa hiệu ngập tràn sách cũ trên đường Trần Nhân Tôn. Ảnh: Tiêu Phong.
Những tác phẩm văn học nổi tiếng thế giới, các loại sách, báo, tạp chí hay bộ truyện tranh gắn liền với tuổi thơ của mỗi người như Doraemon; Siêu quậy Teppi; 7 viên ngọc rồng... đều có trong các cửa hiệu sách cũ ở đây. Ban đầu chỉ là một cửa hàng mua bán truyện tranh cũ, dần dà đường Trần Nhân Tôn (quận 5) trở thành địa điểm mua bán, trao đổi sách cũ nổi tiếng nhất Sài Gòn.
Khách của các cửa hàng này thường là người yêu sách, muốn tìm kiếm một tác phẩm nào đó của ngày xưa mà giờ đã không còn tái bản. Nên bạn đừng ngạc nhiên khi bắt gặp hình ảnh một người khách mất cả ngày trời lang thang trong các cửa hiệu với mong muốn duy nhất là tìm thấy cuốn sách mình ưa thích đang nằm đâu đó giữa hàng triệu cuốn sách ở đây. Giá các loại sách ở đây cũng vô chừng, có loại rẻ như cho, nhưng có quyển mắc hơn giá bìa, thậm chí có bộ sách lên đến vài triệu đồng. 
Tiêu Phong

Những con phố độc đáo ở Sài Gòn

Bạn có thể tìm cho mình một món đồ cổ ưa thích trên đường Lê Công Kiều (quận 1), hoặc lạc vào thế giới sách cũ trên đường Trần Nhân Tôn (quận 5).
Tuy không có 36 phố phường với những mặt hàng kinh doanh đặc trưng như ở Hà Nội, nhưng ở Sài Gòn đâu đó vẫn có những con đường, góc phố mà mỗi khi nhắc đến, người ta nghĩ ngay đến những cửa hiệu san sát với mặt hàng kinh doanh giống nhau.
1. Phố đồ cổ
pho-do-co-8272-1385359135.jpg
Phố đồ cồ Lê Công Kiều thường thu hút đông du khách đến tham quan và mua sắm. Ảnh: Tiêu Phong.
Chỉ ngắn chừng 200 m nhưng đường Lê Công Kiều (quận 1) lại chứa đựng trong lòng nó cả kho tàng lịch sử văn hóa của dân tộc được tái hiện qua những món đồ cổ. Đến đây, bạn như lạc vào một thế giới đồ cổ với đủ vật dụng lớn nhỏ bày san sát nhau, có cửa hiệu còn bày tràn ra cả vỉa hè. Những tờ tiền giấy Đông Dương, tiền xu thời Lý, Trần..., những chiếc liễn, bình gốm thời nhà Nguyễn, nhà Thanh... là những gì bạn có thể nhìn thấy.
Ngoài ra, còn vô số vật dụng làm bằng đồng như tượng Phật, tượng thần Shiva với đủ kích cỡ lớn nhỏ... Bạn cũng bắt gặp những bộ tem cổ, bộ dao nĩa làm bằng bạc... được bài trí ngay ngắn trong tủ kiếng. Không ai biết con phố này hình thành từ khi nào, chỉ biết nó đã và đang trở thành địa chỉ quen thuộc không chỉ đối với những người thích sưu tầm đổ cổ, mà còn là địa điểm tham quan không thể bỏ qua của du khách khi đến Sài Gòn.
2. Phố Đông y
Vừa đi đến đầu đường Hải Thượng Lãn Ông (quận 5) là bạn đã nghe hương thơm đặc trưng của các loại thuốc Bắc, thuốc Nam... Đây là khu phố tập trung rất nhiều người Hoa sinh sống với mặt hàng kinh doanh chính là thuốc Bắc. Ở đây có đủ loại từ nguyên liệu chưa chế biến được chứa đựng trong những chiếc bao to lớn chất thành đống trước cửa hiệu, hay các loại thuốc đã được bào chế, phân loại thành cao; đơn; hoàn; tán... Khi màn đêm buông xuống, cả con phố trở nên lung linh nhờ ánh sáng phát ra từ những chiếc đèn lồng mang đậm nét văn hóa Trung Hoa.
3. Phố đàn
pho-dan-2793-1385359136.jpg
Bạn có thể tìm thấy bất ky loại nhạc cụ nào ở phố đàn Nguyễn Thiện Thuật. Ảnh: Tiêu Phong.
Với những tín đồ của âm nhạc, đoạn đường Nguyễn Thiện Thuật (quận 3) là địa chỉ quen thuộc nếu muốn tìm mua một loại nhạc cụ nào đấy. Đến đây, bạn như lạc vào thế giới của âm nhạc với đủ loại đàn như guitar, đàn tranh, đàn bầu, violon... cho đến sáo, tiêu, harmonica.... Không chỉ bán các nhạc cụ có sẵn, các cửa hiệu ở đây còn nhận sản xuất nhạc cụ theo ý thích của khách hàng.
4. Phố sách cũ
pho-sach-cu-6054-1385359136.jpg
Một cửa hiệu ngập tràn sách cũ trên đường Trần Nhân Tôn. Ảnh: Tiêu Phong.
Những tác phẩm văn học nổi tiếng thế giới, các loại sách, báo, tạp chí hay bộ truyện tranh gắn liền với tuổi thơ của mỗi người như Doraemon; Siêu quậy Teppi; 7 viên ngọc rồng... đều có trong các cửa hiệu sách cũ ở đây. Ban đầu chỉ là một cửa hàng mua bán truyện tranh cũ, dần dà đường Trần Nhân Tôn (quận 5) trở thành địa điểm mua bán, trao đổi sách cũ nổi tiếng nhất Sài Gòn.
Khách của các cửa hàng này thường là người yêu sách, muốn tìm kiếm một tác phẩm nào đó của ngày xưa mà giờ đã không còn tái bản. Nên bạn đừng ngạc nhiên khi bắt gặp hình ảnh một người khách mất cả ngày trời lang thang trong các cửa hiệu với mong muốn duy nhất là tìm thấy cuốn sách mình ưa thích đang nằm đâu đó giữa hàng triệu cuốn sách ở đây. Giá các loại sách ở đây cũng vô chừng, có loại rẻ như cho, nhưng có quyển mắc hơn giá bìa, thậm chí có bộ sách lên đến vài triệu đồng. 
Tiêu Phong

Bềnh bồng...làng cá bè Tân Mai

(Du lịch) - Ở Đồng Nai có 2 làng cá bè nổi tiếng: làng cá bè Tân Mai và làng cá bè La Ngà. Nếu làng cá bè La Ngà ở trên sông La Ngà tận huyện Định Quán thì làng cá bè Tân Mai ở ngay thành phố Biên Hòa.


Có thể nói, làng cá bè Tân Mai là nét đặc thù của TP. Biên Hòa, không chỉ về mặt kinh tế, đời sống xã hội mà còn liên quan đến môi trường sinh thái, tiềm năng du lịch.
Trên đường đến Biên Hòa, từ vòng xoay Tam Hiệp vào khoảng 2 km là đến Tân Mai. Hiện có khoảng 600 bè cá của hàng trăm hộ dân dọc theo sông Đồng Nai thuộc 3 phường Tân Mai, Tam Hiệp, Thống Nhất.
Người dân làng bè nuôi phổ biến là các giống cá chép, diêu hồng, một số hộ đang nuôi thử nghiệm cá lăn nha, cá chình và cá cảnh... Sản lượng cá khai thác của làng cá bè này mỗi năm 2 vụ, khoảng 12 ngàn tấn cá.
Từ chỗ nuôi cá, ngư dân Tân Mai chế ra món gỏi cá để... lai rai, rồi trở thành món ăn khoái khẩu của cả thành phố Biên Hòa và khách phương xa.
Khoảng 10 năm trở lại đây, làng cá bè Tân Mai phát triển khá mạnh. Cá được bán đi khắp trong và ngoài tỉnh. Tuy nhiên, do giá thức ăn thủy sản tăng liên tục, chi phí đầu tư và giá cá bột cũng tăng. Thêm vào đó, tỉ lệ hao hụt cá nuôi khá cao. Cá chết do dịch bệnh và nguồn nước ô nhiễm luôn xảy ra quanh khu vực làng bè nên suốt gần 20 năm sống bềnh bồng trên sông Đồng Nai, đến nay, cuộc sống của hàng trăm hộ dân nuôi cá bè Tân Mai cũng bấp bênh theo sông nước.
Hiện nay, để tự tìm lối thoát, nhiều hộ nuôi cá bè Tân Mai đã nuôi thêm cá kiểng (cảnh) trong bè. Các giống cá kiểng hiện nuôi phổ biến là cá chép Nhật, cá ba đuôi (cá Tàu), cá Koi,...
Nếu du khách đến Tân Mai, có thể làm một tour du lịch dọc làng bè, làm quen với các chủ bè rồi cùng họ nhâm nhi gỏi cá và...ca vọng cổ. Cảm giác sẽ như đang lênh đênh trên sông nước miền Tây chứ không phải đang ở giữa một thành phố công nghệ.
Tây Phương

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

Lạ lạ với nghề “vuốt tai”

Chủ Nhật, 16/06/2013 00:30

Thoạt đầu, Mơ phân vân: Vuốt tai là thế nào? Nó có giống như mấy cô gái mười tám, mười chín, mặc váy ngắn củn cỡn, lúc nào cũng ngồi khép đùi, tay thì ráy ráy, cạo cạo tai cho mấy ông trong tiệm hớt tóc, nhưng bộ ngực thì như dán vào vai người ta mà đôi lần trên đường đi làm về Mơ trông thấy?

Như nhiều người cùng quê Quảng Ngãi, Nguyễn Thị Mơ vào Phan Thiết  tìm việc làm. Mấy tháng đầu Mơ gánh cá thuê ở Cảng cá Cồn Chà. Rồi khi  cá ít mà người gánh lại đông, cô thường ngồi không nhiều ngày.  
Học nghề
Nghe người quen mách bảo, Mơ lên xã Mương Mán, huyện Hàm Thuận Nam tìm việc. Phúc đức thế nào mà cô gặp chị Nguyễn Thị Huyền, chủ của một vựa thanh long lớn, người cùng quê. Chị Huyền khuyên Mơ học nghề vuốt tai thanh long  vì nghề này đang lúc thịnh. Buổi sáng mở mắt ra đã có người kêu công.
 
Thoạt đầu, Mơ phân vân: Vuốt tai là thế nào? Nó có giống như mấy cô gái mười tám, mười chín, mặc váy ngắn củn cỡn,  lúc nào cũng ngồi khép đùi, tay thì ráy ráy, cạo cạo tai cho mấy ông trong tiệm hớt tóc, nhưng bộ ngực thì như dán vào vai  người ta  mà  đôi lần trên đường đi làm về Mơ trông thấy? Chị Huyền sau đó phải giải thích: “Vuốt tai là làm cho tai của trái thanh long giữ  được màu xanh, cho dù trái hái đã khá lâu, cũng như khi ra đến chợ đường biên”.
 
Rồi để cô gái cùng quê tin, chị Huyền khẳng định: Chưa có máy móc nào thay con người vuốt tai thanh long, trừ khi các nhà khoa học sáng chế ra một loại thuốc bón vào gốc nhưng có khả năng làm xanh tai của thứ quả có tên gọi rồng xanh. Khi thấy Mơ có vẻ thuận, chị Huyền  gởi Mơ cho một người vuốt tai chuyên nghiệp ở xã Hàm Thạnh cùng huyện để cô học nghề.
 
Những phụ nữ làm nghề vuốt tai thanh long tại xã Mường Mán, huyện Hàm Thuận Nam.
 
Vuốt tai
 
Những ngày giữa tháng 6 này, Mơ đã thành nghề. Cô đi vuốt tai ăn công trong phạm vi mấy xã:  Mương Mán, Hàm Thạnh… thảng hoặc có người còn kêu cô ra Hàm Kiệm, một xã ven quốc lộ 1A  để  làm nghề. Mơ  kể,  từ tháng 4 đến nay gần như đi làm suốt  tháng,  ít có ngày ở nhà  vì  người yêu cầu vuốt tai thanh long quá  đông.
 
Còn tôi, trước một người bạn từng gánh cá thuê nay có việc làm, thu nhập ổn định đã không giấu được sự tò mò, muốn biết nghề vuốt tai là như thế nào? Chúng tôi hẹn nhau là sẽ đến tận vườn trông Mơ vuốt tai. Điểm hẹn là vườn thanh long  của ông Thiện ở dốc Sỏi xã Hàm Hiệp, huyện Hàm Thuận Bắc.
 
Đúng hẹn, Mơ cùng vài người nữa đi xe máy tới. Tất cả đều bịt mặt, đội mũ mềm, vì vậy nếu họ không mở khăn ra thì suốt buổi vẫn không biết ai trong họ đẹp  xấu thế nào. Vườn thanh long của ông Thiện rộng trên 1 ha.  Vào việc, các cô dàn thành hàng ngang, mỗi người đảm nhiệm  một bề chừng 5m với vài hàng trụ thanh long.
 
Mỗi người cứ theo khoảng cách đó tiến dần lên cho  tới  giới hạn cuối cùng của khu vườn. Trên cổ tay trái của từng cô, đều đeo  một chiếc chai nhựa nhỏ màu xanh lá cây mà đầu nút chai được đục lỗ, để chỉ cần nghiêng nhẹ, nước bên trong đã chảy ra. Mơ giải thích: Đó là những chiếc chai đựng thuốc tăng trưởng do chủ vườn thanh long cung cấp. Ở tay phải còn lại, mỗi cô  đều mang  một chiếc găng tay  vải sợi dày. Hầu như chiếc găng tay nào cũng  lấm láp và ố bẩn.
 
“Bọn em mang găng tay là để chấm thuốc tăng trưởng. Thuốc sẽ dính vô vải thay vì dính vô da tay”- Mơ  nói nhanh.  Rồi để tôi  chứng kiến tận mắt, Mơ bước tới một trụ thanh long đầy trái chín. Một tay cô nghiêng chiếc chai, một tay cô đặt ngón trỏ lên miệng chai để nước thuốc tăng trưởng chảy ra thấm vào vải. Sau đó, bằng  những ngón còn lại của  bàn tay phải, Mơ nâng từng trái thanh long lên, dùng đầu ngón tay trỏ  vuốt nhẹ lên từng tai của trái.
 
Mỗi trụ thanh long  có đến 15 - 20 trái. Các cô không ai bảo ai đều thoăn thoắt cúi, thoăn thoắt vuốt, thoăn thoắt di chuyển  quanh từng trụ, tiến về phía trước, cũng như không ai nói với ai điều gì, ngay cả khi  một hai cô vì  bước gấp gáp, chạm người nhau.
 
Trò chuyện
 
Gần trưa, chiếc áo Mơ mặc trên người  ướt đi một mảng trên phía lưng, và những cô khác cũng đã mệt sau cả mấy giờ liên tục di chuyển. Không hẹn, song  các cô đều tập trung về một bụi cây có bóng mát gần đó, nghỉ giải lao. Mơ nói với tôi sau khi tháo khăn bịt mặt và cởi găng tay: “Anh thấy đó: Vuốt tai tưởng là việc nhẹ nhàng, nhưng thật ra rất mệt. Trong khi vuốt phải tập trung, không để ngón tay có thuốc kích thích chạm vào bất cứ phần nào trên (da) trái vì như vậy vài ngày sau trái sẽ xuất hiện đốm. Vườn nào nhiều trái đốm thì giá bán rất thấp.
 
Đang lúc Mơ trò chuyện,  người phụ nữ ngồi bên cạnh chêm vào: “Chủ vườn thanh long coi việc có nhiều  hay ít trái bị đốm mà đánh giá tay nghề của thợ. Thợ giỏi thì không bao giờ thiếu việc”. Tôi hỏi  Mơ: “Giữa nam và nữ, ai vuốt nhanh hơn?”. “Đàn ông làm nhanh nhưng nhiều người bộp chộp, không cẩn thận. Phụ nữ chậm một chút nhưng vuốt cái nào ra cái đó… hè hè...”. Người phụ nữ bên cạnh Mơ chen vào  nói rồi tủm tỉm cười.
 
Tôi vờ như không biết ý nghĩ nghịch ngợm của chị để tiếp tục trò chuyện. Tựu chung, Mơ kể một cách một cách vắn tắt như sau: Tai thanh long là phần nhô ra  trên bề mặt da của từng trái. Mỗi trái có từ 15 - 22  tai. Khi trái còn xanh,  người  vuốt tai chỉ cần vuốt từ nửa trái trở lên. Nếu thanh long chín đỏ, phải vuốt gần như hết cả số tai trên trái.
 
Các cô  không biết ai là người đầu tiên nghĩ ra cái việc vuốt tai thanh long, song khẳng định nghề vuốt tai có hơn  chục năm trên đất Bình Thuận. Những người như Mơ được chủ vườn khoán 80.000 đồng cho  một thiên (1.000) trái. 
 
Một khu vườn rộng 1ha, sản lượng từ  8.000 - 10.000 trái,  phải thuê từ 3 - 4 người vuốt/lần. Mỗi năm, thanh long thu hoạch từ 8 - 10 lần trái. Mỗi lứa trái khoảng hai tháng rưỡi, vì vậy nơi nào nhiều thanh long thì thợ vuốt tai gần như không hết việc.
 
Nghề vuốt tai kiêng người thấy nắng chóng mặt, thấy mưa sụt sùi. Chuộng người có tính kiên trì và lẹ mắt, đặc biệt thích hợp với nữ giới. Hiện nay, tại mỗi nơi trồng thanh long đều có đội ngũ vuốt tai chuyên nghiệp. 
 
Buổi trưa hôm ấy, Mơ và  bạn bè  đã  vuốt thông tầm  để kết thúc công việc   trước 3 giờ vì sợ mưa chiều. Những trái thanh long trong khu vườn nhờ đó sẽ kéo dài sự tươi xanh cho đến khi không còn có thể. Những người vuốt tai hôm sau lại tiếp tục làm đẹp cho những khu vườn khác, nhưng cao hơn cả, nó làm cho từng người, từng lao động chân chính cảm thấy niềm vui vì được đóng góp cho đời, cho cuộc sống bởi một công việc tưởng chừng đơn giản nhưng rất kén người.
 

Độc đáo chợ phiên thứ ba tại ĐBSCL

Thứ Tư, 19/06/2013 06:00

Ở ĐBSCL có một chợ phiên tại xã Quới An, huyện Vũng Liêm, Vĩnh Long. Hơn 10 năm qua, chợ này chỉ nhóm họp vào sáng thứ ba, nên bà con miệt vườn gọi là “chợ thứ ba”.

Quới An là một xã vùng sâu, nằm bên trong Quốc lộ 53, cặp sông Cổ Chiên. Muốn đến chợ phiên này đi bằng hai cách: Đi đường bộ theo Tỉnh lộ 901 (huyện Mang Thít, Vĩnh Long) trên Quốc lộ 53, đến cuối đường quẹo phải 100 m là thấy chợ phiên Quới An hoặc đi đường thuỷ trên sông Cổ Chiên vào. Ngã ba sông này là nơi hợp lưu sông Cổ Chiên và sông Mang Thít.
Các loại mắm được bày bán.
 
Chợ nhóm lúc 5 giờ sáng trên khoảng đất vài trăm thước vuông thuộc nền đất trống trước UBND xã Quới An, đến khoảng 11 giờ chợ tan. Náo nhiệt nhất là từ 7-8 giờ sáng. Tờ mờ sáng, các chuyến xe chở đầy hàng tấp nập qua phà Mang Thít để nhóm chợ.

Khu đất của chợ không lớn nhưng trưng bày đầy hàng hoá: giầy dép, vải vóc, áo quần, chén bát, thau xoong, sách vở, thúng rổ tre, kẹp tóc, đồ may mặc, guốc mộc,… Tất cả được người bán che nắng bằng những chiếc dù lớn, khách hàng tha hồ lựa chọn.
 
Vào sâu trong chợ là khô cá biển, cá đồng, mắm… Đây là mặt hàng chủ yếu của chợ, khô mặn, lạt gì cũng có.
 
Tiến sâu hơn nữa là đủ loại cây giống nông sản như: xoài, mít, đu đủ, cà, đậu bắp, bí, bầu… được bày bán. Bạn hàng tranh nhau rao hàng inh ỏi, tạo cho cảnh chợ rộn ràng và sôi động. Điều đáng chú ý là chợ phiên này hàng bán rẻ và không bán hàng kém chất lượng.
Lịch sử chợ Quới An hình thành rất lạ. Ông Võ Văn Tám, 82 tuổi, kỳ cựu ở Quới An, kể, vào năm 1997, có chiếc ghe chở mấy tấn khô từ Sông Đốc (Cà Mau) đi TP Hồ Chí Minh bán. Khi đi ngang qua đây đột ngột hư máy nên phải nhờ thợ máy sửa. Thợ máy tại đây cho biết phải mất mấy ngày may ra mới sửa được.

Theo hợp đồng, ghe phải giao đúng hẹn, nếu trễ chủ ghe phải ôm hàng. Nghe vậy, chủ ghe liền đem số khô lên khoảng đất trống bày bán. Khô Cà Mau nổi tiếng là ngon. Thế là một người mua ăn khen ngon, nhiều người khác xúm lại mua, chẳng mấy chốc khô sạch trơn trong ngày. Đó là ngày thứ ba.
 
Với tính nhạy bén của thương nhân, cũng vào ngày thứ ba tuần sau chủ ghe lại chở khô, chở mắm lên bán và tiêu thụ hết trong ngày.

Từ đó, các thương lái khô, mắm Cà Mau biết được, ùa nhau chở hàng lại đây bán cũng vào ngày thứ ba. Tiếng lành khô Cà Mau ngon lại rẻ, người địa phương gần đó đổ về mua khô, mua mắm ngày một đông, các mặt hàng khác cũng tìm đến bán ngày thứ ba.
 
Thế là Quới An trở thành điểm giao thương lý tưởng, lâu ngày trở thành thông lệ, thành chợ phiên phát triển mặt hàng đa dạng như bây giờ.
Quang cảnh chợ phiên thứ ba.

Cô Võ Thị An (huyện Vũng Liêm, tỉnh Vĩnh Long), cho biết, tuần nào cũng vậy, chờ đến ngày thứ ba, cô lại đi bán chợ phiên. So với các chợ khác, ở chợ này cô bán số lượng gấp đôi, mặc dù giá cả thấp hơn chút đỉnh, lời ít nhưng được bà con mua nhiều.

Bà con ở đây quan niệm chợ thứ ba là dân buôn bán khắp nơi tụ hội trong một buổi nên phải biết chia nhau mà sống, cạnh tranh lành mạnh, không mua giành bán giật. Vả lại chợ này không nói thách và không bán hàng dỏm, vì nếu như thế chỉ bán một lần là bị khách hàng tẩy chay liền.
 
Đặc biệt, chợ thứ ba bán nhiều hàng vừa ý lại rẻ nên được bà con rủ nhau đi chợ, mối lái cũng lại đây lấy hàng đem đi các chợ khác.

Anh Lê Văn Liệt, 35 tuổi, chủ lô hàng áo quần, cho biết, sân này ủy ban xã dành cho chợ nhóm mới hơn hai năm nay. Trước kia, chợ nhóm tại nhà lồng chợ. Chợ được chia ra hai lô, ở đây bán đồ khô và trong nhà lồng bán đồ ướt, có một dãy chuyên bán mặt hàng khô mắm như: mắm lóc, mắm sặt, mắm trê, mắm cá chốt, mắm cá chèn, cá cơm… toả thơm cả khu vực. Còn hàng khô thì thứ gì cũng có, nào khô cá hố, khô cá trích, khô cá lóc, khô cá đuối, khô khoai, khô lù đù, tôm khô…

Chợ thứ ba ngày càng sung túc nhờ nổi tiếng bán rẻ, nhiều mặt hàng từ các nơi đổ xô về. Chính quyền địa phương luôn tạo điều kiện thuận lợi cho chợ phiên hoạt động thương mại, dịch vụ cũng như phát huy nét văn hoá truyền thống giao thương hiếm có ở vùng sông nước nông thôn này.

Trồng xoài Đài Loan “một vốn bốn lời”

Thứ Sáu, 12/07/2013 14:44

So với các loại cây ăn trái khác, xoài Đài Loan được xem là loại cây trồng khá mới được trồng tại Bình Dương. Với năng suất, giá thành ổn định sẽ giúp nông dân vươn lên phát triển kinh tế. Nông dân Diệp Văn Hòa (SN 1976, ấp Gia Biện, Tam Lập, Phú Giáo) được xem là người khởi xướng và đã thành công với mô hình trồng xoài Đài Loan, thu nhập trên 400 triệu đồng/năm.

Anh Diệp Văn Hòa quê tại Tuyên Quang. Năm 2000, cuộc sống tại quê nhà khó khăn, anh cùng gia đình đến Bình Dương “an cư lạc nghiệp”. Ban đầu, anh mua đất trồng điều và cao su, bên cạnh đó trồng xen kẽ vài cây xoài để ăn chơi. Nhận thấy đất vườn phù hợp với cây xoài, anh nảy ra ý định tìm giống xoài có giá trị kinh tế cao về trồng. 

Sau quá trình tìm hiểu, anh quyết định chọn giống xoài Đài Loan bởi dễ trồng, nhẹ công chăm sóc, khi ra hoa tỷ lệ đậu khá cao. Đặc biệt, ra quả ngay sau năm đầu tiên, không có hiện tượng ra hoa nhiều nhưng không đậu quả như một số giống xoài khác. Quả to, trọng lượng trung bình đạt 1 - 1,5kg, cùi dày, thịt quả đanh chắc, hạt mỏng, ăn ngọt đậm, đặc biệt ăn xanh cũng ngọt và sức sinh trưởng vượt trội so với các giống xoài khác.


Anh Hòa thường xuyên thăm vườn xoài để phát hiện sâu bệnh

Sau khi nghiên cứu, năm 2010, anh mạnh dạn đầu tư trồng thử 1,5 ha. Giống được mua từ Viện Nghiên cứu cây ăn quả miền Nam (Tiền Giang), với giá 6.000 đồng/ cây con. Mật độ trồng 10x10m, anh trồng được 150 gốc. Theo anh Hòa, xoài Đài Loan, tuy là một cây “dễ tính”, thích ứng cao với điều kiện sinh thái khác nhau, nhưng trong thời kỳ đầu của sự phát triển nếu tạo được điều kiện thuận lợi như: Trồng trên đất tơi mục, vị trí trồng tương đối cao, bảo đảm đủ ẩm, nhưng thoát nước, vào mùa có nhiệt độ cao thì cây xoài vẫn sinh trưởng và phát triển tốt hơn. 

Hố trồng đường kính 80cm, sâu 50 - 60cm. Mỗi năm có 2 lần bón phân đáng chú ý là trước khi xoài ra hoa và sau khi thu hoạch quả. Phân được sử dụng là phân chuồng hoai mục, phân NPK. Tuy nhiên, cây có nhược điểm dễ bị rầy xanh, rệp sáp, rệp dính và sâu đục thân. Do đó, người trồng cần thường xuyên thăm nom vườn phát hiện, sử dụng thuốc để ngăn chặn kịp thời.

Hiện nay, vườn xoài của anh được hơn 2 năm tuổi và đã cho thu hoạch 2 vụ. Trung bình một cây cho hơn 30 trái, trọng lượng mỗi trái từ 1kg trở lên. Vốn kiến thức học được từ sách báo, nghe đài và các cuộc hội thảo, anh mang áp dụng vào vườn xoài đem lại hiệu quả cao, mỗi năm anh xử lý cho cây xoài ra trái rải vụ, thu hoạch sau Tết Nguyên đán và dịp mùng 5 tháng 5 (âm lịch). 

Anh Hòa chia sẻ kinh nghiệm: “Để thu hoạch xoài vào khoảng tháng 3, đầu tháng 11 phải xử lý bằng cách xới gốc cây cho đều, tưới nước cho ướt rồi rải thuốc kích thích cây ra hoa (trọng lượng 1kg sử dụng cho 10 - 15 cây, tùy cây lớn nhỏ). Tiếp tục tưới nước cho thuốc rút lên thân, sang tuần thứ 2 dùng phân bón gốc có Kali (trọng lượng khoảng 450kg/500 cây) và sau đó chỉ tưới nước đến khi thấy cây ra hoa dùng thêm phân bón lá Biôtít phun sương nhằm giúp lá xanh tốt, cây trổ bông dài… thời gian từ khi xử lý đến thu hoạch khoảng 4 - 5 tháng”.

Sau 2 vụ, anh thu được hơn 6 tấn xoài, với giá dao động từ 15.000 - 17.000 đồng/kg. Sau khi trừ chi phí còn lãi hơn 400 triệu đồng. Thấy ưu điểm của giống xoài Đài Loan, nhiều nông dân trong ấp đã đến học hỏi kinh nghiệm và trồng thử tại vườn mình. Tuy nhiên, theo anh Hòa, cái khó khăn nhất vẫn là đầu ra sản phẩm. Bởi, giống xoài này còn mới lạ với người dân. Thấy trái xoài quá to, mọi người sợ xoài Trung Quốc nên không dám sử dụng. 

Bên cạnh đó, trái xoài nặng hơn 1kg, người mua cũng ngại khi mua về không dùng hết. Do đó, anh Hòa cũng như những người dân đang thử nghiệm, rất mong được sự quan tâm của chính quyền về khoa học kỹ thuật, quảng bá sản phẩm đến người tiêu dùng. Từ đó, giúp nông dân vươn lên thoát nghèo, ổn định cuộc sống.


“Rau ráng” rứa thôi…!

Chủ Nhật, 21/07/2013 12:34

Rau xanh là nguyên liệu không thể thiếu trong văn hóa ẩm thực của người Việt, dẫu đó có là món “nem công chả phượng” hay “dưa cà mắm muối”. Riêng với Quảng Trị, có người bảo rằng phần do mảnh đất này nghèo đến khô cằn sỏi đá, phần tính cách con người vốn “dễ nuôi” nên chỉ ở đây người ta mới “phát hiện”, chế biến và ăn những loài rau rất lạ, chỉ cần nghe tên thôi cũng đủ gợi sự hiếu kỳ…

Dân quê Quảng Trị vốn thích vần vè, ví như rau thì rõ rồi còn cái đuôi “ráng” thì nhiều người không hiểu được ý nghĩa của nó. Vậy mà câu nói “rau ráng rứa thôi…” lại là câu cửa miệng của người dân xứ này. Hỏi “Dạo này mần ăn ra răng?” hay “Hôm nay ăn cơm với chi?”, người Quảng Trị đều nói: “Rau ráng rứa thôi...!”, tựu chung hàm ý khiêm nhường, phảng phất sự dung dị quê kiểng không lẫn vào đâu được…

Rau xôộc xoạc, “đặc sản” của người dân vùng nam Hải Lăng

1. Trong một chuyến đi cứu trợ người dân huyện vùng trũng Hải Lăng sau mùa lũ 2010, tôi được dân địa phương “ưu ái” cho nếm thử một loại rau mà chỉ cần đọc tên cũng đã…líu cả lưỡi: xôộc xoạc, thứ rau mà người dân vùng nam Hải Lăng xưa đặt bài vè có hàm ý “chê bai” rằng: “Chán chi rau mà ăn rau xôộc xoạc/Chán chi bạc mà tiêu bạc Đông Dương”. Khi món rau ấy đem ra mời nhà báo, có người can vì hơi thất lễ nhưng ông Hồ Sỹ Xoang-một ông lão tuổi ngót 80- phản bác ngay: “Quý mới mời chú ấy. Xưa người ta đặt vè vậy chứ chừ dễ chi có mà ăn…”.

Ông Xoang tiếp chuyện rằng chỉ người dân ở xã Hải Tân, Hải Chánh, Hải Hòa mới biết và ăn rau xôộc xoạc. Nhưng rau ngon, có nhiều chỉ từ tháng 8 đến tháng 11 âm lịch, đặc biệt là sau mùa lũ và có tên gọi khác là rau toong hoặc rau bưng. Trừ tên toong, 2 cái tên còn lại ông Xoang đều có cách lý giải rất dân gian nhưng hay đáo để. “Tên xôộc xoạc thì dễ rồi vì chỉ cần bỏ vào miệng nhai, chú sẽ nghe tiếng động xôộc xoạc rất vui tai. 

Nhưng cũng có chuyện kể rằng ngày xưa, phụ nữ đi hái rau phải cởi truồng để lặn hụp dưới nước. Chẳng may lúc ấy có đám đàn ông đi ngang qua, quýnh quáng quá họ vớ luôn mớ rau xôộc xoạc để bưng, che lại những phần nhạy cảm trên cơ thể. Cái tên rau bưng cũng có từ đó…” - ông Xoang cho biết.

Một bữa ăn rất “được cơm” trôi qua lẹ làng cùng những câu chuyện kể khá tếu táo của người dân vùng lũ…Và trong những cơ hội được trở lại vùng quê này, tôi đều “vòi vĩnh” ăn rau xôộc xoạc nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu. Có hôm, dẫu đã “gạ gẫm” trước nhưng khi đến nơi, Chủ tịch UBND xã Hải Tân Dương Viết Hải buồn xo nói: “Chịu chú ạ, từ sớm anh phải nhờ mấy cô văn phòng đi lùng từ chợ Hưng Nhơn, An Thơ (xã Hải Hòa) đến chợ Ưu Điềm (Thừa Thiên - Huế) cho chú mà không có. Thất lễ với chú vậy…”.

Tưởng như “cái sự ăn” rau xôộc xoạc của tôi đã đứt gánh thì một ngày, anh Lực, cán bộ văn hóa thôn Hà Lỗ (xã Hải Tân) gọi điện hớt hải: “Có “hàng” rồi chú ơi. Vào ngay nhé…”. Tôi nói anh cứ mua đi, hết bao nhiêu tôi sẽ gửi lại thì nghe từ đầu dây bên kia tiếng cười: “Chục ngàn là chú ăn trối chết…”.

Anh Lực vợ mất ngót chục năm nên “đầu bếp” của tôi trưa đó là chị Lê Thị Lệ, 48 tuổi, thôn Văn Thủy, xã Hải Tân (chị vợ anh Lực). Anh Lực bảo chị Lệ cũng góa chồng, con trai đi học xa, ít khi nấu nướng nhưng đã nấu phải là “số zách”, xôộc xoạc cũng là món tủ.

Công đoạn làm thứ rau lạ khá cầu kỳ, tôi thấy chị Lệ nắm từng bó, cắt rễ ngâm vào nước muối một hồi lâu trước khi cắt nhỏ ra từng khúc chừng 5 cm rồi vò chúng xoắn lại với nhau. “Cái thứ rau này có lá mảnh như lá lúa, dài chừng 3 gang, lại mọc ở dưới khe suối nên rất nhiều bùn, phải làm rau thật kỹ mới ăn được …”, vừa nói, chị Lệ vừa không ngơi tay.

Tất nhiên, rau xôộc xoạc sẽ khó nuốt khi ăn không, ngoài giá, rau thơm, búp chuối trộn cùng, bí quyết nằm ở khâu pha chế nước chấm. Chị Lệ vằm nhỏ thịt ba chỉ rồi xào qua với ném, cuối cùng là đổ nước ruốc vào. Chảo sôi sùng sục, mùi của nước chấm bốc lên sực nức, rát cả mũi. “Xôộc xoạc chấm với nước ruốc ba chỉ là đúng bài nhất hoặc cũng có thể ăn kèm với cá lóc um chua. Nhưng ông bà xưa chỉ ăn với dưa môn, ngày đó tiền bạc đâu mà ăn cá thịt…”, chị Lệ mỉm cười nói.

Một khi xôộc xoạc đã lên mâm chỉ cần ăn với cơm trắng cũng tuyệt cú mèo. Toan đụng đũa thì bà Nguyễn Thị Sưa (84 tuổi, mẹ chị Lệ) nhắc : “Ăn món này đừng sợ…xấu. Phải há miệng hết cỡ, ăn một miếng to mới ngon”. Tôi làm y vậy và tưởng tượng vòm miệng của mình như một “máy nghiền khổng lồ”, trong đó có vị thanh thanh của rau xôộc xoạc, vị béo ngậy của thịt và sự mặn mòi của ruốc. Tất cả cùng quyện vào nhau, xôộc xoạc, xôộc xoạc…loáng cái ngoảnh lại dĩa rau to đã hết tự lúc nào.

2. Phàm là người Gio Linh khi còn là một đứa trẻ đều đã được nghe lời ru bên vành nôi của bà, của mẹ rằng: “Ầu ơ…Muốn ăn cá, tôm thì về Gio Mai, Gio Việt/ Muốn ăn rau liệt thì về miết Gio An”. Gio An, hẳn rồi, đó là vùng đất đỏ bazan phía tây Quảng Trị, nơi bạt ngàn những vườn cao su đứng thẳng hàng, từng bước vào thơ nhạc chiến tranh với:“Tiếng trống trận từ Gio An vọng tới. Rừng núi ta ơi! Hãy hát vui chung cùng bản làng. Mừng thắng trận Gio An…” (Tiếng đàn Ta Lư, Huy Thục).

Chưa hết, Gio An có làng Hảo Sơn, nơi vẫn còn hiển diện những chiếc giếng cổ được người Chăm Pa đắp bằng đá ong, bốn mùa của hàng trăm năm qua nước chảy róc rách. Và cũng chính đó là nơi duy nhất của tỉnh Quảng Trị trồng được rau liệt, dân Hảo Sơn cũng không “quen” trồng loại rau khác. Có người “ghen tị” quá đỗi mà bĩu môi rằng : “Cứ như thể rau liệt là của riêng mảnh làng ấy…”. 

Vườn rau liệt của bà Vân

Một chiều mưa lất phất ở Hảo Sơn, Dũng, một “nhà báo làng” dẫn tôi đến ruộng cải xoong (tên gọi khác của rau liệt) mà không quên thể hiện sự hiểu biết của mình: “Cạnh giếng Ông, giếng Bà, giếng Gai, giếng Tép cổ xưa đều có những ruộng rau liệt. Cái thứ rau này kiêu kỳ lắm, chỉ sống được ở những nơi nước chảy và trong…”.

Xắn ống quần lội dọc máng nước của giếng Ông mát rượi, hai bên là những thảm rau liệt dập dềnh trên mặt nước, tôi nghe bà Vân, người có ba đời trồng rau liệt ở khu vực này mách nhỏ rằng: “Rau liệt mọc chẳng theo một trật tự nào, rễ của chúng chỉ bám hờ trên đá, còn phần thân đung đưa theo dòng nước chảy. Nói là trồng rau nhưng sau khi xuống giống, chúng tôi cứ để tự nhiên thế, đến mùa là hái chứ công sức bỏ ra không nhiều. Dễ là vậy nhưng hễ trồng rau liệt ngoài giếng cổ, nơi chỉ có nước ứ và bẩn thì rau đổ rạp, quắt queo hết…”.

Hồ như chính những chiếc giếng cổ xưa là “mẹ đẻ” của loại rau này, khi giếng hết nước cũng có nghĩa là rau sẽ chết. Cứ tạm giả thiết vậy đi bởi hỏi quanh từ già đến trẻ trong cái làng này thì nào ai biết rau liệt có từ bao giờ đâu? Cho dù cái thứ rau thuộc dòng “hàng hiếm” này được gắn mác làng Hảo Sơn vào Nam ra Bắc, mang lại cơm áo cho bao người… Ví như bà Vân, với ruộng rau tí tẹo đó mà mỗi mùa bà cũng kiếm được vài chục triệu đồng. Tiếc rằng, tuổi thọ của rau liệt ngắn ngủi, chỉ tốt tươi giữa buổi mưa phùn gió bấc, còn qua đến giêng hai, lá sẽ chuyển màu xanh thẫm và có vị đăng đắng nên chẳng được ngó ngàng…

Chuyện trò hăng say nhưng tôi để ý chốc chốc anh Dũng lại quờ tay ngắt mấy đọt rau liệt, chao qua dưới nước rồi bỏ lên miệng nhai ngon lành. Anh bảo rau liệt có thể dùng nấu canh, luộc nhưng ngon nhất khi ăn sống, sang trọng một tí thì có thể đảo qua với thịt bò tái và trứng gà. “Cái mùi vị của rau liệt khó diễn tả lắm và không phải ai cũng chịu được. Nhưng có một điều chắc chắn là hễ ai ăn được thì sẽ nghiền luôn…”, anh Dũng nói.

3. Sẽ thật thiếu sót khi không nhắc đến rau rớn, loài rau thường mọc ở vùng trung du, đồi núi như Cam Lộ, Đakrông khiến bao kẻ sành ăn “mê mệt”. Hay ven biển Cửa Tùng có rau mứt (rong biển) dùng để nấu cùng cháo vạc giường (cháo bột) ăn mãi không biết no. Khi đã chán với những hương vị thân quen, dân Quảng Trị còn gộp thập cẩm các thứ rau quanh vườn nhà (từ rau sam, rau dền, rau khoai đến rau ngót, mồng tơi, mã đề, rau má, rau cải, rau cúc…) để nấu canh và gọi đó là canh rau tập tàng…

Có câu chuyện tôi đã từng nghe ai đó kể rằng ở bên Tây bên Tàu, bó rau muống có khi đắt hơn con gà nhưng cớ gì phải đi xa xôi, chỉ ở đất Quảng Trị thôi, nếu không gặp “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” dẫu có bỏ vàng thỏi cũng chưa chắc được ăn những loại rau ngồ ngộ này, dẫu cơn thèm đã lên quay quắt. Vậy mới nói, qua rồi cái thời “rau ráng” là món ăn của…nhà nghèo.

                                                 

Ngắm bình minh ở Bãi Môn

Thứ Hai, 22/07/2013 15:26

Bãi Môn thuộc thôn Đồng Bé, xã Hòa Tâm, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên dài chưa đầy nửa cây số nhưng được xếp vào danh thắng cấp quốc gia. Đây còn là bãi biển đón ngày mới sớm nhất ở Việt Nam. Khu vực này vẫn chưa được khai thác du lịch nên vẫn còn giữ được nét hoang sơ và xinh đẹp.

Bãi Môn từ lâu đã được nhiều người biết đến. Thế nhưng, trong chương trình tham quan của các hãng lữ hành, địa danh này gần như không có tên. Dịch vụ du lịch ở đây hoàn toàn "trắng" từ ăn uống đến lưu trú. Nhưng ai đã một lần đến Bãi Môn sẽ không khỏi ngẩn ngơ trước vẻ đẹp hoang dã của bãi biển nhỏ và xinh này.
 
Chiều dài bãi biển chỉ khoảng 400 mét, nằm kẹp giữa hai ngọn núi tạo thành hình cánh cung. Chân núi là những khối đá hiểm trở, nhô ra biển. Khi sóng biển vỗ vào bờ tạo một dòng xoáy dưới đáy trước khi kéo mọi thứ ra xa bờ. Hiểm trở là thế nhưng những người yêu biển biết cách nương theo con sóng và không ra xa bờ vẫn an toàn.
 
Cát ở Bãi Môn rất mịn. Để đến được bãi biển, du khách phải đi bộ gần một cây số qua những đồi cát nhỏ. Những mô cát nhấp nhô tạo hình bởi những cơn gió biển thổi thốc vào, những đồi cát di chuyển liên tục khi có gió mạnh.
Bãi Môn thanh bình và hoang sơ – điểm đến thú vị của Phú Yên.
 
Bãi biển Bãi Môn lại hoàn toàn bằng phẳng và rộng rãi. Do không có dân ở, không phải là nơi neo đậu tàu thuyền… nên vùng biển này giữ được nét hoang sơ vốn có. Chừng khoảng 8 giờ sáng, bắt đầu xuất hiện những tốp người đi câu cá dọc theo những ghềnh đá.
 
Cuối tuần, du khách mới đổ ra đây, chủ yếu là khách địa phương từ Tuy Hòa vào và các vùng lân cận. Hiếm hoi lắm mới có khách từ Khánh Hòa. Còn du khách lại càng hiếm hoi. Thi thoảng mới có những đoàn khách lẻ đến đây khám phá, chụp ảnh trong vòng một buổi rồi đi. Thời gian còn lại, Bãi Môn hoang vắng đến lạ thường. Những người yêu biển thường đến đây cắm trại và tự chuẩn bị thức ăn thay vì đến với các bãi biển có đầy đủ dịch vụ tiện nghi khác. Đến với Bãi Môn khách thật sự cảm nhận được biển đẹp và hấp dẫn đến dường nào.
 
Đặc biệt, Bãi Môn là bãi biển đón bình minh sớm nhất so với các bãi biển khác trên đất liền của Việt Nam bởi bãi nằm dưới chân ngọn Núi Đèn – nơi được mệnh danh là Cực Đông của Tổ quốc. Sau 4 giờ sáng, từ Bãi Môn đã cảm nhận được bình minh đang lên. Từ khoảng 5 giờ đã có những tia nắng đầu tiên. Bình minh đến sớm nên du khách ngủ đêm lại đây khó lòng "nướng" được.
 
Thời khắc chuyển từ đêm sang ngày luôn tạo được sự hấp dẫn bởi lúc đó biển đẹp đến nao lòng. Cả bầu trời ửng hồng trước khi chuyển sang sáng hẳn. Đây là lúc có những bức ảnh đẹp nhất nên các tay máy luôn có sự chuẩn bị, chờ đón trước đó.
 
Cặp theo chân Mũi Điện là một dòng suối nước ngọt tự nhiên chảy từ núi ra biển. Có những khách cắm trại ở đây suốt nhiều ngày để chụp ảnh bình minh, tắm biển, ngắm cảnh, câu cá… Nếu cắm trại vào đêm trăng thì càng tuyệt vời. Có biển, có suối, có hải sản…, chuyến du lịch chẳng cần những gì tiện nghi hơn nữa. Một chuyến đi trải nghiệm đầy thú vị lựa chọn khi muốn thoát khỏi sự tiện nghi và ồn ã của đời sống hiện đại.
 
Bãi Môn là một địa danh được người Pháp phát hiện khá sớm bởi vị trí chiến lược về quân sự và hàng hải; được khắc vào Cửu Đỉnh ở kinh thành Huế vào năm 1836 dưới thời vua Minh Mạng; được đưa vào Từ điển quốc gia vào năm 1853 dưới thời vua Tự Đức.
 
Đường đi: Từ thành phố Tuy Hòa đi ngược về hướng Nam qua lưng chừng đèo Cả thì rẽ vào Vũng Rô. Chiều dài hành trình khoảng 35 cây số. Xuất phát từ TP Nha Trang, lên đèo Cả, rẽ vào Vũng Rô. Chiều dài khoảng 100 cây số.
 
Cùng với Bãi Môn, du khách có thể kết hợp khám phá Vũng Rô – di tích gắn với đường Hồ Chí Minh trên biển, núi Đá Bia, ghềnh Đá Đĩa, đầm Ô Loan và các bãi biển trên địa phận tỉnh Phú Yên.
 

Xuất hiện cá linh non ở đầu nguồn

Thứ Hai, 05/08/2013 09:12

Khu vực đầu nguồn biên giới An Phú, tỉnh An Giang đã xuất hiện cá linh non đầu mùa. Đây là thông tin khiến nhiều ngư dân phấn khởi, do cá linh năm nay xuất hiện sớm hơn mọi năm.

Tại các chợ biên giới ở Khánh An, Quốc Thái, Long Bình, Trung tâm Thương mại thị trấn An Phú (huyện An Phú)… có bày bán cá linh non nhưng số lượng không nhiều. Theo các tiểu thương, lượng cá linh non do ngư dân đặt dớn bắt các loại cá khác thu được.
 
Hiện cá linh non ở An Phú được bán với giá từ 80.000-100.000 đồng/kg cá nguyên con và khoảng 160.000 đồng/kg cá làm sạch. Cứ vào tháng 7 âm lịch, khi những dòng nước lũ đầu nguồn đổ về thì cá linh non lại xuất hiện.